Chúng ta đều cần có nhau

Chúng ta đều cần có nhau 1

14h50p đang trên cơ quan vợ nhắn tin:

– Anh ơi em thấy không ổn, người cứ nôn nao, hay anh về sớm đi đưa em đi khám…

– Nhưng anh đang vướng việc ở cơ quan, em nghỉ ngơi đi mai đi khám!

10p sau mình đã có mặt ở nhà, về thấy vợ đang lim dim mơ màng, mấy hôm phải nghỉ làm trông cu con bị ốm, không mệt cũng thành mệt…

Lại nhớ giai đoạn Đậu mới sinh đến lúc 18 tháng, vợ phải ở nhà chăm con, vợ muốn con được uống sữa mẹ, muốn được dạy con cách ăn uống và muốn được chính mình chăm sóc con. Vất vả và stress. Sáng sáng mình đi làm sớm, dù đêm qua có chăm con ốm cả đêm, vợ nhất định vẫn phải dậy để mở cửa và không quên ôm chồng, có hôm đi xuống đường rồi, đứng từ tầng 1 ngẩng mặt lên tận tầng 18, thấy vợ vẫn đang đứng đó vẫy tay chào. Có một vài hôm cũng như hôm nay, mình đi làm, vợ nhắn tin bảo rằng, em mệt quá, anh về với em đi…

– Thế em đỡ mệt chưa?

– Ơ hết rồi! Lúc nãy sao mệt thế mà giờ hết rồi nhỉ???

30p sau, mình hỏi lại vợ. Vợ bảo vậy. Rồi cùng cười. Mình biết là vợ vẫn mệt, mà có chồng về, nên thấy an tâm và thoải mái hơn nhiều. Chăm con, chăm gia đình, mệt chứ sao không!

Mỗi buổi chiều muộn, mình về đã thấy 2 mẹ con đứng đợi từ lúc nào. Hỏi tại sao lại biết mà ra đón, vợ bảo đứng trên nhìn xuống, thấy mình đi về, không lẫn được. Mình biết, mỗi ngày vợ phải đợi mình rất lâu, để bắt gặp được khoảnh khắc ấy…

Giờ vợ đã đi làm, tính cũng nhộn sẵn, nên đã thoải mái và vui vẻ hơn nhiều. Nhưng 18 tháng sau sinh, hoặc nhiều hơn, sẽ luôn là một giai đoạn đáng nhớ trong cuộc đời người phụ nữ, một người mẹ, trầm cảm sau sinh là giai đoạn mà bất cứ người phụ nữ nào cũng có thể gặp phải, những ông chồng hãy chú ý!

Và chỉ cần chúng ta tìm đến nhau và cùng nhau vượt qua khó khăn, mọi việc sẽ ổn thôi.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết

Subscribe
Notify of
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Góp ý
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
0
Hãy cùng thảo luận với mình về chủ đề này nhé!x
()
x