Tôi – những người Bạn

Tôi - những người Bạn 1

1

Trước giờ cứ thắc mắc tại sao ông Thành Bobber thần tượng ông anh Nguyễn Hoàng Dương đến thế. Giờ thì mình biết rồi!

Ngồi cạnh anh Dương có 3 tiếng buổi tối mà học được bao nhiêu điều.

  1. Khi trên bàn ăn có nhiều cốc chén và bát đĩa thừa, như các bàn khác là đợi người dọn dẹp ra làm, hoặc như chính bàn mình, anh em cũng gọi người dọn dẹp, anh Dương mới bực mà bảo: “Không có ai dọn thì tao dọn!“, rồi cứ thế ổng đứng dậy thu xếp đồ và mang ra ngoài cho anh em có chỗ ăn.
  2. Cả buổi tuyệt nhiên không buông bất cứ một lời chê trách hay nhận xét gì về sự kiện đang diễn ra, chăm chú lắng nghe và tận hưởng, mặc dù ai cũng biết ổng rất giỏi và giàu, nếu ổng có buông lời nhận xét thì anh em cũng gật đầu mà tâm đắc.
  3. Trên tay anh em cùng bàn nhận 2 túi quà nặng, cầm đến phát ngại, mấy anh em còn bảo: “Nhận quà nhiều ngại quá anh ơi!”, ổng quay sang bảo: “Thế thôi mày đưa cho anh đi!”, thế là anh em không ai nói ngại nữa :))

Đúng là chúng ta đều có những tư tưởng vĩ đại giống nhau, và chỉ khác nhau ở những việc làm nhỏ bé. Buổi hôm nay quá lãi, vừa có quà mang về, vừa nhận được một túi khôn! Cảm ơn anh zai!

* **

2

Ngày đầu tiên gặp ông này, mình nghĩ ổng là một tay chơi thứ thiệt. Món gì cũng biết, đi đâu cũng rành, chơi gì cũng thạo! Nhớ bữa đi bia-bar ở quán nào đó quậy nhớ đời, cũng là nhờ ơn ổng :))

Từ ngày biết nhau cũng 4 năm, mỗi lần vào Sài Gòn chỉ cần alo là ổng phi đến cái rầm, bữa ăn uống nào cũng chè chén chỉ mấy anh em, lúc nào cũng cái giọng “anh thương các em lắm, về nhà anh chơi nhé!”, nhưng mà anh em ai cũng thích, không chuyến công tác Sài Gòn nào không ngồi với ổng!

Ổng là một trong những người bạn trên Facebook gần như là duy nhất kiên nhẫn like và share những bài viết của mình trong 4 năm qua. Khi thì like dạo, khi thì comment chúc mừng, nữa thì share động viên. Hôm qua đi ăn, ổng tiết lộ cô gái xinh đẹp chụp ảnh với cuốn sách mình viết, mà mình hay lấy ảnh đó ra PR & đăng lên mạng xã hội là – bạn gái ổng! Mình ngạc nhiên mới quay sang hỏi, “Ủa, thế yêu nhau được hơn 3 năm là lâu phết anh nhỉ?”, ổng bảo “ừa lâu mà!”.

Hai anh em cùng quê gốc miền Trung, ổng là giaiai Quảng Nam, mình thì ở Quãng Ngãi. Chả hiểu sao, cứ nhắc đến miền Trung lại thấy thân thương. Cứ mỗi lần ổng và mình gặp nhau, ổng lại vỗ vai và bộc bạch kiểu rất quan trọng rằng: “Em là người thầy dạy Facebook Marketing đầu tiên của anh!”

Mình ngó lơ mà thủng thẳng rằng: “anh đừng làm em ngại, thầy trò gì, giờ em có bằng anh đâu”. Thế là 2 anh em cùng cười, vì đơn giản hiểu rằng, được trở thành những người bạn với nhau là điều tuyệt vời rồi!

 ***

3

Cô gái duy nhất xuất hiện trên Profile của tôi đến 3 lần!

Ngày đầu tiên đến công ty, em còn chưa biết mức lương mình sẽ được nhận là bao nhiêu, hì hục làm hết mọi việc. Mỗi ngày em đi đi về về hơn 40km, một quãng đường quá dài đối với một cô gái. Ròng rã như vậy hơn một năm trời, đôi khi tôi tự hỏi, điều gì khiến một cô bé ngây ngô đang học năm cuối ĐH Ngoại Thương với biết bao hoài bão lại có thể chui đầu vào nơi này? 

Em không ngại ngần bước vào nơi chúng tôi đang “cư ngụ” – một căn nhà cấp 4 tồi tàn, những bức tường vàng bong tróc, ngồi làm việc giữa mùa hè nóng nực và đương nhiên không có điều hoà. Thi thoảng em vẫn còn nhắc đến câu chuyện nhỏ của chúng tôi, về việc các thành viên công ty rủ nhau chơi game, những cậu thanh niên choai choai đi ngoài đường tưởng quán NET lao vào chơi cùng. Có cả những ngày chạy dự án to dự án nhỏ, anh em luôn phải ở lại muộn để làm, em luôn là người ở lại muộn nhất mặc dù em rất sợ ma, còn nơi chúng tôi làm việc có hẳn một lịch sử ma mãnh mà hàng xóm thêu dệt nên!

Rất nhiều những sản phẩm Digital Content đang được share trên mạng đều là sản phẩm của em hoặc team, từ những bộ ảnh về Cuộc Sống Agency, Sự Thật Agency, những campaign Viral Content cho Client, những bài viết chia sẻ cho cộng đồng về Digital Marketing và Content Marketing, hay cả những Email Marketing được đặt lịch gửi cho những người đăng ký trên hệ thống công ty, chúng tôi vẫn trân trọng để tên em ở phía dưới tác giả.

Tháng 7 năm ngoái em xin nghỉ việc tại công ty, để thử thách và làm một điều gì đó mới mẻ hơn. Tôi đồng ý và có phần vui mừng, vì em không còn phải đi làm xa nữa, không phải thấy cảnh 1 con nhóc gầy gầy nhỏ nhỏ lúc nào cũng ngồi lại công ty muộn nhất nữa. Đều đặn hàng tháng em vẫn trở về công ty thăm mọi người, đến chơi Ma Sói, nói chuyện và chơi đùa. 

Nhân một ngày em đến công ty chơi, tôi nói rằng em viết sách đi, em nhận, rồi hì hục viết và làm, dành cả kỳ nghỉ tết Nguyên Đán để ngồi viết. Tháng 5 này sách của em ra mắt mọi người, một cuốn sách khiến tôi bất ngờ vì hay và dễ hiểu! Tôi nghĩ rằng thực sự cuốn sách sẽ giúp ích rất nhiều cho những người trong ngành, và cả những người mới!

Em là một người như vậy, nói là làm, ngây ngô nhưng đầy mạnh mẽ, cứng rắn nhưng cũng rất ấm áp. Cảm ơn em đã đến và làm việc cùng với anh và cảm ơn em đã viết một cuốn sách hay để anh thấy thêm yêu công việc của mình!

***

4

Hôm kia đi Uber, gặp phải một anh dễ thương, khiến mấy hôm nay đi đường nghĩ lại mình cứ tủm tỉm cười hoài!

Số là gọi Uber, lại gọi đúng anh mới lái Uber, mới lấy bằng ô tô luôn, không biết đường, phải gọi hỏi mấy lần. Mình đã bực bực rồi, lại thêm quả lên xe mới tá hỏa ra là anh này mới tập lái, gạt cần số còn luống cuống. Mình hỏi: “anh mới lái Uber đúng không?”

Anh mới cho một tràng: “Ừ anh mới tập lái Uber, lái taxi anh không tranh được bọn trẻ, lái Uber người đi cũng văn minh và lịch sự, anh không biết đường hỏi, mọi người đều chỉ nhiệt tình, anh thích điều đấy! Mấy ngày đầu lạ đường, anh đưa bà sản phụ đi vào viện, đi nhầm đường, vòng vèo suốt, được mấy chục bạc lại ăn chửi, vừa ức vừa buồn, về nhà bảo thôi không làm cái nghề này nữa. Đến chiều nằm vắt tay lên trán, nghĩ, rồi lại tiếp tục lái xe, rồi lại gặp phải khách chuối… “

Đi một đoạn nhận ra anh đi rất đúng đường, đi chậm nhất quyết không phóng nhanh vượt ẩu, điều hiếm gặp đối với những lái xe lâu năm, nhất là cánh taxi, mình run run hỏi: “Thế chắc anh cũng mới lấy bằng luôn đúng không anh?”

Anh cười tươi: “Anh thi 4 lần mới được cái bằng B2 đấy, bài khó không dính, toàn dính mấy bài dễ, mất hơn 20 triệu cho cái bằng…”

Rồi anh tiếp: “Nhưng sống cả đời, có bao giờ anh nghĩ là mình sẽ mua được cái ô tô cho riêng mình đâu, vậy mà giờ có rồi đấy!”

___

Mình đặc biệt thích những cuộc nói chuyện ngắn ngủi không đầu không cuối, với những con người tình cờ gặp gỡ, và không là gì của nhau như thế này. Rất thật, và cũng rất đời thường…

(rất xin lỗi bạn vì mình không đính kèm ảnh chụp với nhưng người bạn ở phía trên đây, phần nhiều vì lý do bảo mật thông tin ^^)

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết

Subscribe
Notify of
guest

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

0 Góp ý
Inline Feedbacks
Xem tất cả bình luận
0
Hãy cùng thảo luận với mình về chủ đề này nhé!x
()
x